EM TRỞ VỀ CHÍNH EM
Thơ Thu Thủy!
Anh trách em sao đi chơi khuya về
Anh bỏ em, một mình nơi vắng vẻ
Cất nhà cao để giữ bầy con trẻ
Còn thân anh, nói sướng gió... cười tươi!
Em bao năm, chẳng than thở một điều
Anh tung hoành, về nói lời mẹ cha
Bao năm rồi lòng dạ thật xót xa
Mà chịu đựng, vì thương con, nhớ nhà!
Anh có thấy những tháng năm lạnh giá
Em chịu đựng quá đủ rồi anh ơi
Giờ em không còn người chấp nhận nghe lời
Em cũng vui, cũng biết đi kiếm tiền!
Mới vài hôm, có gì đâu mà phiền
Còn thân anh, đã nhiều năm, nhiều tháng
Chẳng ai nói, ai trách lời thở than
Anh đâu hiểu hoàn cảnh người trong con...
